Hướng đến ngày 20/10


Phụ nữ - một nửa xinh đẹp của thế giới, đề tài muôn thuở tất cả các laoij hình nghệ thuật, trong đó có thơ ca. Bất cứ ai trong cuộc đời mình cũng từng gặp ít nhất một người phụ nữ. Gần gũi nhất là người mẹ tần tảo, luôn yêu thương chăm sóc cho con từng miếng ăn, giấc ngủ. Là người bà luôn quan tâm, dạy dỗ cháu từng bước trưởng thành. Là người chị luôn chia sẻ, nhường nhịn em mình; là người bạn thân lúc nào cũng sẵn sàng lắng nghe, là người yêu, người vợ luôn gắn bó trong cuộc sống hằng ngày. Ít nhiều những người phụ nữ trong cuộc đời bạn cũng để lại trong bạn những cảm xúc, những tình cảm, những kỷ niệm…có thể theo bạn đi suốt hành trình của cuộc đời mình.

Sẽ không bàn đến nhiều sự vĩ mô mà người phụ nữ Việt Nam đã làm nên trong quá khứ, vì ai cũng biết rằng, có những điều bình dị, thầm lặng song không kém phần ý nghĩa. Họ- những người đã miệt mài sớm hôm dâng hiến cho cuộc đời, góp phần làm cho cuộc đời đẹp hơn. Nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20/10 xin gửi tới bạn đọc một bài thơ khá sâu sắc về "một nửa thế giới"; hãy đọc và thấu hiểu, bằng tất cả lòng mình, để hiểu thêm về "phái yếu" và chất thơ thánh thiện từ tâm hồn họ. Câu chữ giản đơn và đôi lần có hàm ý trách móc, hờn dỗi nhẹ nhàng, nhưng tựu trung lại vẫn khiến ta cảm động. Và có lẽ nhiều người đọc xong hẳn phải thốt lên: "Ôi, phụ nữ..." Bài thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh “ Thơ vui về phái yếu”.

Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt khỏi ô cửa cỏn con, căn phòng hẹp hàng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu
Chinh phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.

Biết bao điều quan trọng được đề ra
Những hiệp ước xoay vần thế giới .
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi.
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất

Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét...

Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.
Quen với công việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu,có nồi ,có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày...

Nếu ví dụ  không có chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.

Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học... hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.

Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân
Đùa một chút xin các anh đừng giận
Thú thực là chúng tôi cũng không sống được
Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà”.


Bài thơ được thi sĩ Xuân Quỳnh sáng tác từ năm 1969- những năm tháng còn chiến tranh,người phụ nữ thời đó phải chịu bao cực khổ. Đã hơn bốn mươi năm trôi qua nhưng những vần thơ của Xuân Quỳnh vẫn thể hiện những điều giản dị, như 1 lời tâm sự nữ tính và thẳng thắn nhất về phụ nữ.

Ở ba khổ thơ đầu nữ sĩ ca ngợi về những việc to lớn mà người đàn ông làm được, từ việc chế tạo ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay, rồi khám phá vũ trụ bao la…Trái lại, ở ba khổ thơ sau bà lại nói về người phụ nữ với những điều giản dị nhất,với nỗi lo cơm áo gạo tiền,với việc lo cho chồng con cơm no áo ấm.Đó là tất cả những gì họ quan tâm.Có thể ,họ không sáng chế ra máy bay, tên lửa,họ cũng chẳng khám phá được đại dương sâu thẳm hay vũ trụ bao la,nhưng họ có tình yêu.Tình yêu của người vợ và người mẹ bao la hơn tất thảy,cao hơn bầu trời và rộng hơn vũ trụ.


Bên cạnh đó, nữ sĩ  nói đến sự quan trọng của ng phụ nữ với gia đình.Đúng là những gì người  phụ nữ làm có thể nhỏ nhặt mà những người đàn ông đôi khi vô tình không nhận thấy được,nhưng đúng như bà nói,cuộc sống mà không có đàn bà thì:

“Nếu ví dù  không có chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát.”

Ở đoạn thơ này thì ta lại thấy cái khí khái của một người phụ nữ,"dù là ai đi nữa,vẫn là con của một người phụ nữ",giọng thơ mạnh mẽ thể hiện được cái tôi của người phụ nữ,mà ít người có được ở thời đó.

“Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng
Là bác học... hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên”.

 Với lời dí dỏm, hài hước đoạn thơ với những lời so sánh giữa đàn ông và đàn bà như trời với đất, “đại dương” và “ rong rêu”,nữ sĩ đã đẩy vị trí của người đàn ông lên tận trời cao,là người “ vĩ đại”của đời người đàn bà. Người đàn ông  chắc “mát lòng, mát ruột” lắm khi nghe:

 

“Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Loài rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo”.

 Nhưng kèm theo đó là lời “ đe dọa” rất “ phụ nữ”: “ Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo- Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ǎn” của nữ sĩ rốt cuộc đã làm cho những  đàn ông phải xem lại vị thế của mình. Thế nhưng, đoạn kết của bài thơ rất tinh tế,chốt lại bằng câu “Thú thực là chúng tôi cũng không sống được- Nếu không có các anh,thế giới chỉ đàn bà”.Phụ nữ hiện đại giờ đã nỗ lực đi làm và phát triển khả năng của mình để chứng tỏ họ có thể sống được mà không cần sự hỗ trợ vật chất của đàn ông,nhưng nhu cầu  tình cảm thì vẫn còn đó. Hãy yêu thương và trân trọng họ, bởi họ là điều ngọt ngào nhất của tạo hóa.                                                                               ( Sưu tầm)



Lượt xem: 488; Tác giả: BBT
Tác giả: BBT
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 9
Hôm qua : 14
Tháng 04 : 225
Năm 2021 : 1.649